THƯ GỬI ANH, MỘT TÌNH YÊU CHƯA NÓI

“Đừng nói chia tay vì đã bao giờ nói yêu”… Anh, người mà tôi đặt tên là tình yêu chưa nói, thường hay ngâm nga bài hát này từ những ngày đầu gặp nhau… Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ? Bây giờ mới giãi bày ra, thì đã muộn màng quá rồi…

tình-yêu-chưa-nói-01

Đây là lần thứ hai em viết về anh, và có lẽ cũng sẽ là lần cuối…

Hôm nay cũng là lần đầu tiên trong suốt bốn năm quen biết nhau, em khóc vì anh.

Em xin lỗi, là vì em nhát, hay chính xác hơn là em hèn nên bày trò chơi cút bắt suốt cả năm qua. Em trốn biệt tăm, mặc cho anh cất công tìm kiếm. Đến khi em xuất hiện lại, mọi chuyện đã khác quá rồi…

“Đừng để những người xung quanh quen với sự không có mặt của bạn, vì đến một ngày họ sẽ quen với chuyện đó”.

tình-yêu-chưa-nói-02

“Tình yêu chưa nói” của em à, vì em mà mình xa nhau, phải không?

Em lờ mờ nhận ra sự thay đổi qua từng dòng chữ anh gửi em, và tim em thắt lại khi anh nhắc về cô ấy…

Cô ấy – vợ sắp cưới của anh – xuất hiện trong những câu chuyện của anh từ dạo Tết. Lần cuối chúng ta gặp nhau là một năm hai tháng trước, lần cuối cùng anh tìm em mà em tránh mặt là một ngày mưa tháng Tám…

Đau, em đau lắm…

Nhưng em không có tư cách gì để trách anh, vì mọi chuyện đều do em hết mà.

Là do em dửng dưng, thờ ơ, thích chơi “trốn tìm”, do em ảo tưởng rằng dù có đi bao xa thì anh vẫn sẽ luôn đứng đó dang vòng tay và ôm lấy em vỗ về. Bao năm qua em làm anh mỏi mệt lắm đúng không anh?

Em kèm từng giọt nước mắt mỗi khi cố tình gợi chuyện để được nghe anh kể nhiều hơn, về cô ấy. Em có ngốc nghếch quá không?

Anh vẫn dịu dàng và quan tâm. Nhưng những lời mắng yêu “lại mới cắt tóc… con gái để tóc dài mới xinh… thế là anh mắng cho một trận” không chỉ còn dành riêng cho em nữa. Bàn tay ấm áp ấy giờ đan chặt vào tay ai đó khác không phải em. Nụ cười hiền đó cũng không bao giờ còn là của riêng em nữa …

Năm tiếng đồng hồ ngồi cạnh anh, em cố giữ những nụ cười, nhưng khi mà đường chia hai ngả thì nước mắt em lại cứ thế mà tuôn như mưa. Anh cũng sẽ không còn đưa em về như xưa nữa…

tình-yêu-chưa-nói-03

Anh từng buồn lặng đi khi nghe em ngồi khóc lóc và kể về những đứa con trai quanh em, nếu giờ anh biết em khúc vì anh, liệu anh có vui không? Anh là người thứ hai trên đời em chủ động tìm tới để khóc cùng, anh có biết không?

Em tự thấy mình hèn lắm khi im lặng quá lâu.

Và có lẽ em cũng vẫn hèn như thế khi không dám ôm chầm lấy anh thay câu chào tạm biệt. Khi em lấy hết can đảm quay lại đuổi theo anh thì cũng chẳng còn thấy dáng anh đâu nữa. Dường như anh đã đi xa quá rồi. Thế là em đi về cùng nỗi buồn không tên. Hay là có tên, anh nhỉ…?

Đừng nói chia tay vì đã bao giờ nói yêu …

Cho em khóc nốt đêm nay thôi, ngày mai em sẽ lại trở thành “T của anh” mạnh mẽ như xưa. Chết tiệt, em không biết phải dùng từ gì thay cho cái cụm từ anh dùng để nói về em lúc xưa nữa.

Em muốn từ mai em sẽ lại là “T của anh” nhưng mang ý nghĩa với riêng em thôi!

Em xin lỗi vì đó không nhận lời nhờ phụ bưng mâm quả cưới giúp anh, chỉ là, em sợ mình không đủ mạnh mẽ để nhìn khoảnh khắc anh bên người con gái khác ấy… Thứ lỗi cho em.

Anh à, hạnh phúc nhé!

tình-yêu-chưa-nói-04

T2Peg

*** Bài viết đóng góp cho chuyên mục Tâm Sự xin gửi về news@weddingplanner.vn tiêu đề “Chuyên mục Tâm Sự”. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì.

BÀI VIẾT LIÊN QUAN